Tổ chức lãnh đạo Jihad thay đổi chiến thuật khi các lực lượng an ninh toàn cầu tăng cường trấn áp các mạng lưới khu vực và hoạt động ngầm khắp Trung Đông

Tổ chức lãnh đạo Jihad thay đổi chiến thuật khi các lực lượng an ninh toàn cầu tăng cường trấn áp các mạng lưới khu vực và hoạt động ngầm khắp Trung Đông

Ua Maan@dchee-2
2
0

Phân tích chuyên sâu về cách các mạng lưới dân quân khu vực đang tái cấu trúc hoạt động và bộ máy lãnh đạo nhằm ứng phó với áp lực an ninh chưa từng có tại Trung Đông và Châu Phi vào năm 2026.

Tham khảo bài viết

Phân tích chuyên sâu về cách các mạng lưới dân quân khu vực đang tái cấu trúc hoạt động và bộ máy lãnh đạo nhằm ứng phó với áp lực an ninh chưa từng có tại Trung Đông và Châu Phi vào năm 2026.

  • Phân tích chuyên sâu về cách các mạng lưới dân quân khu vực đang tái cấu trúc hoạt động và bộ máy lãnh đạo nhằm ứng phó với áp lực an ninh chưa từng có tại Trung Đông và Châu Phi vào năm 2026.
Danh mục
Cập nhật Tiền tuyến
Tác giả
Ua Maan (@dchee-2)
Ngày xuất bản
lúc 05:55 26 tháng 2, 2026
Ngày cập nhật
lúc 14:06 1 tháng 5, 2026
Quyền truy cập
Bài viết công khai

Tình trạng của Ummah: Cuộc khủng hoảng kép về an ninh và bản sắc

Khi chúng ta bước qua quý đầu tiên của năm 2026, cộng đồng Hồi giáo toàn cầu (Ummah) đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng. Bối cảnh của các cuộc đấu tranh vũ trang, thường bị các quan sát viên bên ngoài dán nhãn chung là "Jihad", đã trải qua một sự chuyển đổi căn bản. Trong nhiều thập kỷ, hành động của các nhóm cực đoan thiểu số đã phủ bóng đen lên khát vọng chính đáng về chủ quyền và công lý của các quốc gia Hồi giáo. Ngày nay, cái gọi là "tổ chức lãnh đạo Jihad" — một tập thể lỏng lẻo nhưng ngày càng đồng bộ của các hội đồng Shura đại diện cho nhiều phe phái khu vực — đang thay đổi chiến thuật để ứng phó với cuộc trấn áp an ninh toàn cầu đã đạt đến mức độ tinh vi chưa từng có về công nghệ và tài chính [Nguồn](https://wtwco.com).

Từ góc nhìn của Ummah, sự thay đổi này không đơn thuần là một bước tiến hóa về chiến thuật của các nhóm dân quân; đó là triệu chứng của một sự bất ổn địa chính trị sâu sắc hơn. Trong khi các lực lượng an ninh toàn cầu tăng cường hoạt động, những tác động tiêu cực đến quyền tự do dân sự của người Hồi giáo và tính toàn vẹn thần học của các khái niệm Hồi giáo như *Jihad* (sự nỗ lực/đấu tranh) vẫn là mối quan tâm hàng đầu của các học giả và nhà lãnh đạo cộng đồng. Kỷ nguyên hiện tại được định nghĩa bởi một "cấu trúc hỗn hợp", nơi quyền điều hành tập trung đã nhường chỗ cho các chi bộ khu vực tự trị, khiến mối đe dọa trở nên phân tán hơn và các phản ứng an ninh trở nên xâm lấn hơn [Nguồn](https://icct.nl).

Hội đồng Shura phi tập trung: Một mô hình chỉ huy mới

Đến tháng 2 năm 2026, mô hình truyền thống về một "Vương quốc Hồi giáo" (Caliphate) tập trung với một thủ lĩnh hữu hình, có sức hút đã phần lớn bị bãi bỏ. Các nhà phân tích an ninh và giám sát viên của Liên Hợp Quốc lưu ý rằng danh tính của thủ lĩnh ISIS hiện tại, Abu Hafs al-Hashimi al-Qurashi, vẫn còn là một ẩn số, một bước đi có tính toán nhằm ưu tiên an ninh hơn là quyền lực tập trung mang tính biểu tượng [Nguồn](https://icct.nl). Sự chuyển dịch sang cấu trúc phi tập trung này đồng nghĩa với việc các "tỉnh" khu vực hiện đang hoạt động với quyền tự chủ đáng kể, giúp chúng kiên cường hơn trước các cuộc tấn công tiêu diệt lãnh đạo vốn là đặc trưng của thập kỷ trước.

Tại Syria, bối cảnh đã thay đổi đáng kể sau sự sụp đổ của chế độ cũ. Sự trỗi dậy của Hayat Tahrir al-Sham (HTS) như một thực thể quản lý dưới quyền Ahmad al-Sharaa đã tạo ra một động lực phức tạp, nơi các cựu dân quân đang cố gắng chuyển mình thành các tác nhân nhà nước hợp pháp [Nguồn](https://fdd.org). Quyết định của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc vào cuối năm 2025 về việc đưa một số lãnh đạo HTS ra khỏi danh sách trừng phạt phản ánh một sự thừa nhận thực tế, dù còn gây tranh cãi, về sự thay đổi này [Nguồn](https://un.org). Tuy nhiên, sự "thực dụng" này đã dẫn đến xích mích nội bộ, với các thành phần cứng rắn từ các nhóm như Hurras al-Din vẫn cam kết với một chương trình nghị sự toàn cầu, thường ẩn mình trong bóng tối của nhà nước Syria mới [Nguồn](https://un.org).

Cuộc di cư đến Sahel: Vượt ra ngoài vùng Levant

Khi Trung Đông trở nên "nóng" hơn do sự giám sát công nghệ cao và hợp tác khu vực, trọng tâm của các hoạt động dân quân đã chuyển sang vùng Sahel và Tây Phi. Khu vực này đã trở thành tâm điểm mới của cái mà một số người gọi là "các cuộc nổi dậy địa phương với thương hiệu toàn cầu" [Nguồn](https://wtwco.com). Các nhóm như Jama’at Nusrat ul-Islam wa al-Muslimin (JNIM) và Nhà nước Hồi giáo Tỉnh Tây Phi (ISWAP) đã lợi dụng sự quản lý yếu kém và những bất bình tại địa phương để khẳng định quyền kiểm soát đối với các vùng lãnh thổ rộng lớn [Nguồn](https://securitycouncilreport.org).

Vào đầu năm 2026, tình hình ở Nigeria và Mali đã chạm đến điểm gãy. Vụ thảm sát tại bang Kwara vào tháng 2 năm 2026, cướp đi sinh mạng của gần hai trăm người, nhấn mạnh năng lực sát thương của các mạng lưới phi tập trung này [Nguồn](https://cfr.org). Đối với cộng đồng Hồi giáo địa phương, các nhóm này đại diện cho một sự xuyên tạc các giá trị Hồi giáo, thường thực hiện hành vi *Hirabah* (cướp bóc và khủng bố) trong khi nhân danh đức tin. Sự bành trướng của các nhóm này sang các quốc gia ven biển Tây Phi như Benin và Togo đã thúc đẩy nhu cầu cấp thiết về việc khôi phục hợp tác khu vực, vốn đã bị cản trở bởi các cuộc đảo chính quân sự gần đây ở Sahel [Nguồn](https://crisisgroup.org).

Cuộc bao vây tài chính: Hawala, Tiền điện tử và cuộc trấn áp Zakat

Một trong những thay đổi đáng kể nhất vào năm 2026 là việc tăng cường trấn áp tài chính đối với các mạng lưới dân quân. Các lực lượng an ninh đã tiến xa hơn việc chỉ đóng băng tài khoản ngân hàng đơn thuần để nhắm vào chính xương sống kinh tế của các tổ chức này. Tại Somalia, chính phủ liên bang báo cáo vào tháng 2 năm 2026 rằng Al-Shabaab đang đối mặt với cuộc khủng hoảng tài chính nghiêm trọng sau khi các đặc vụ cấp cao chịu trách nhiệm quản lý doanh thu bị tiêu diệt [Nguồn](https://hiiraan.com). Tổng doanh thu của nhóm này trong năm 2025 ước tính dưới 80 triệu USD, mức thấp nhất trong bảy năm qua, nhờ sự giám sát chặt chẽ đối với các hệ thống tống tiền và thuế [Nguồn](https://hiiraan.com).

Tuy nhiên, từ góc độ Hồi giáo, cuộc bao vây tài chính này là một con dao hai lưỡi. Việc thắt chặt kiểm soát chống rửa tiền và giám sát các hệ thống chuyển giá trị phi chính thức như *Hawala* đã khiến Ummah toàn cầu ngày càng khó thực hiện nghĩa vụ *Zakat* (bố thí) tại các vùng xung đột. Các tổ chức từ thiện hợp pháp thường thấy tài khoản của họ bị đóng băng hoặc hoạt động bị kiểm soát gắt gao dưới cái bóng của việc chống tài trợ khủng bố [Nguồn](https://georgetown.edu). Sự "an ninh hóa hoạt động từ thiện" này đã khiến hàng triệu người Hồi giáo vô tội ở những nơi như Yemen và Gaza không nhận được sự hỗ trợ thiết yếu, càng làm trầm trọng thêm những bất bình mà các nhóm cực đoan lợi dụng để tuyển dụng.

Chiến trường thần học: Giành lại Jihad từ tay Hirabah

Cuộc đấu tranh sâu sắc nhất năm 2026 không diễn ra trên chiến trường, mà trong tâm trí và trái tim của Ummah. Có một phong trào đang lớn mạnh trong giới học giả Hồi giáo nhằm giành lại thuật ngữ *Jihad* từ những kẻ sử dụng nó để biện minh cho việc sát hại dân thường. Sự phân biệt giữa *Jihad* — một cuộc đấu tranh cao quý vì công lý và tự hoàn thiện — và *Hirabah* — những hành vi bạo lực gieo rắc sự băng hoại trên trái đất — đang được nhấn mạnh tại các thánh đường và trường đại học trên khắp thế giới Hồi giáo [Nguồn](https://wikipedia.org).

Tuy nhiên, nỗ lực cải cách nội bộ này bị phức tạp hóa bởi diễn ngôn "Cuộc chiến chống khủng bố" từ bên ngoài, vốn thường không phân biệt được giữa những người Hồi giáo sùng đạo và những kẻ cực đoan bạo lực. Các báo cáo từ năm 2025 và đầu năm 2026 chỉ ra rằng các chính sách chống khủng bố ở các quốc gia phương Tây tiếp tục nhắm mục tiêu và xa lánh thanh niên Hồi giáo một cách không cân xứng [Nguồn](https://researchgate.net). Sự trỗi dậy của chủ nghĩa cực đoan cánh hữu ở châu Âu và châu Mỹ, thường được thúc đẩy bởi những luận điệu bài Hồi giáo, đã tạo ra một "vòng lặp phản hồi rạn nứt", nơi sự nghi kỵ của nhà nước đối với người Hồi giáo vô tình tiếp tay cho các luận điệu tuyển dụng của cả phe thánh chiến và phe cực hữu [Nguồn](https://wtwco.com).

Bàn cờ địa chính trị: Những liên minh mới và nền hòa bình mong manh

Bối cảnh địa chính trị năm 2026 được đánh dấu bằng những liên minh mong manh và các ưu tiên thay đổi. Tại Nam Á, mối quan hệ giữa Pakistan và chính quyền do Taliban lãnh đạo ở Afghanistan đã chạm mức thấp nhất. Các cuộc không kích của quân đội Pakistan vào các trại dân quân ở Afghanistan vào tháng 2 năm 2026, nhắm vào TTP và ISIS-K, báo hiệu một sự chuyển dịch cứng rắn trong chiến lược khu vực [Nguồn](https://dailypakistan.com.pk). Các hoạt động này, dù được đóng khung là cần thiết cho an ninh quốc gia, đã làm rạn nứt thêm mối liên kết giữa hai quốc gia Hồi giáo láng giềng, tạo ra một khoảng trống mà các nhóm cực đoan nhanh chóng lấp đầy [Nguồn](https://un.org).

Trong khi đó, tại Trung Đông, "cuộc cạnh tranh giữa các cường quốc" đã dẫn đến việc các cường quốc toàn cầu như Hoa Kỳ và Châu Âu giảm ưu tiên nguồn lực cho chống khủng bố [Nguồn](https://thesoufancenter.org). Điều này buộc các cường quốc khu vực phải đóng vai trò chủ động hơn, đôi khi dẫn đến những hậu quả không mong muốn. Ví dụ, việc sử dụng lính đánh thuê Nga ở Sahel đã bị chỉ trích vì cách tiếp cận hà khắc, thường đẩy người dân địa phương vào vòng tay của các nhóm dân quân [Nguồn](https://thesoufancenter.org).

Kết luận: Con đường hướng tới sự liêm chính về tinh thần và xã hội

Những thay đổi chiến thuật của "tổ chức lãnh đạo Jihad" vào năm 2026 là minh chứng rõ ràng rằng kỷ nguyên của các "Vương quốc Hồi giáo" chiếm giữ lãnh thổ quy mô lớn đã được thay thế bằng một mối đe dọa phi tập trung, âm ỉ hơn. Đối với Ummah toàn cầu, thách thức là gấp đôi: vừa phải chống lại những sự lệch lạc bạo lực của những kẻ giết người nhân danh Hồi giáo, vừa phải yêu cầu một khung an ninh toàn cầu tôn trọng các quyền tự do dân sự và phẩm giá tôn giáo của tất cả người Hồi giáo.

Sự ổn định thực sự tại Trung Đông và Châu Phi sẽ không thể đạt được chỉ thông qua các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái và phong tỏa tài chính. Nó đòi hỏi phải giải quyết các nguyên nhân gốc rễ của sự bất ổn — nghèo đói, bất bình đẳng và quản trị kém — đồng thời nuôi dưỡng một môi trường thần học nơi bản chất thực sự, hòa bình của Hồi giáo có thể thăng hoa. Khi chúng ta nhìn về phần còn lại của năm 2026, mục tiêu phải là một thế giới nơi cuộc đấu tranh vì công lý không được định nghĩa bằng thanh kiếm của kẻ cực đoan, mà bằng trí tuệ của học giả và sự kiên cường của cộng đồng.

Bình luận

comments.comments (0)

Please login first

Sign in